“… ĐỂ BÁC GÁC CHO”!

Có lần về ban đêm đồng chí bảo vệ đứng gác tại nơi ở của Bác không may bị trượt chân rơi xuống hầm tránh máy bay. Nghe tiếng động, Bác vội chạy ra không kịp đi dép và mặc áo ấm, giúp đồng chí lên khỏi miệng hầm. Bác nắn bóp cho đồng chí ấy, ân cần bảo: “Chú cứ ngồi yên cho đỡ đau, để Bác gác cho”. Đồng chí cảm động không nói nên lời, chỉ biết làm theo.

Về mùa đông, Bác ở gác hai trên nhà sàn nên gió lạnh, cơ quan tìm cho Bác chiếc lò sưởi điện. Một lần nửa đêm gió lạnh, Bác thức giấc dậy nghe tiếng người gác ho phía dưới. Bác cầm chiếc lò sưởi điện và tự tay nối dây điện từ trên gác hai xuống cho đồng chí bảo vệ và nói: “Bác nằm trên nhà đã có chăn ấm rồi”!

Một buổi trưa, thấy đã quá giờ đổi gác bình thường, Bác mang chuối xuống mời. Đồng chí bảo vệ thưa với Bác đang bận gác không đặt súng xuống được, xin Bác khi khác. Bác bảo đưa súng Bác gác cho: “Ăn đi kẻo đói, cốt là ăn lúc này”.

Theo lời kể của đồng chí Vũ Kỳ – Thư ký của Bác.

Hình ảnh: Bác Hồ cùng người học trò tổng bí thư Trường Chinh xem bản đồ quân sự năm 1963 (Nguồn ảnh:Việt Nam, những điều bạn chưa biết?).